phan-biet-nhac-thinh-phong-nhac

Đối với những ai mà không quan tâm tìm hiểu về dòng nhạc giao hưởng và nhạc thính phòng thì rất dễ trong việc nhầm lẫn khái niệm về hai dòng nhạc này.

Ở châu Âu xưa, dạ vũ cũng là là một hình thức trình diễn với các nhạc cụ đi kèm với các điệu nhảy dành cho giới quý tộc, và văn nghệ quần chúng cũng là những chương trình biểu diễn có sự tham gia của nhiều tầng lớp.

Vậy thì sự khác biệt giữa các dòng nhạc giao hưởng, nhạc thính phòng, dạ vũ và văn nghệ quần chúng như thế nào?

Trong thế kỷ 19, Nhạc Thính Phòng (Music Chamber) là thế loại âm nhạc chỉ nghe trong phòng kín với sự tham dự của một số quan khách chọn lọc, quý phái (aristocrats) trong một chương trình trình diễn gồm toàn nhạc lãng mạn (romantic).

phan-biet-nhac-thinh-phong-nhac

Trước cuối thế kỷ 19, chỉ gồm những đàn giây (Strings) như Violon, Viola, Cello, Harp (Đàn thời La Mã) và Piano. Sau này được thêm vào đàn Guitar, Double Bass, Banjo, và Mandolin. Tư tưởng chủ đạo của các bản nhạc hồi đó, dĩ nhiên, chỉ là Lãng Mạn (romantic), trầm lắng, rền rĩ, khóc than, say đắm, và yêu đương mê muội.. Cho đến thời cận đại, sau khi nhạc Jazz ra đời, rồi biến thể thành Rock, rồi Rock and Roll, Twist, Swing, Pop, Bebop.. Nhạc Jazz cũng không đứng vững ở thể điệu “Blue” nữa, mà trở thành “Modern Jazz” và “Instrumental Jazz” với kim khí nhiều hơn, nghe chát chúa hơn, dậm dựt hơn.

Trong cuối thế kỷ 20, thì nhạc Thính Phòng đã không còn trong phòng nữa mà có thể ở trên sân khấu lớn hay ra ngoài đường phố! Hiện nay, ở Seattle, hai nhóm “Classical Revolution” và nhóm “Simple Measures”, một nhóm nhạc sĩ Thính Phòng thường chơi nhạc trong các shopping centers, coffee shop, và xe chở đồ ở chợ.

Tại Âu Châu, các quý tộc và Vua Chúa thích nghe nhạc tổ chức tại cung đình và gọi đó là “salon music”, và gọi các buổi nghe nhạc như thế là “Salons”. Các nhạc sĩ chơi trong các buổi âm nhạc đó gọi là “Salon Composers”.

Nhưng đến cuối thế kỷ thứ 19 và đầu thế kỷ 20, khi giai cấp quý tộc tan dần, và một trật tự mới lên ngôi ở Âu Châu thì phương thức thể hiện nhạc Thính Phòng thay đổi. Các nhạc sĩ Thính Phòng (Salon Composers) đi bán nhạc của họ cho các đại thính phòng gồm cả ngàn người, hay vẫn duy trì một gian phòng nhỏ, tùy theo tài nghệ từng nhạc sĩ.

Hai tên tuổi nổi tiếng nhất vào thời kỳ đó, mà một số lớn người Việt đều biết đến là Frank Liszt và Federic Chopin, tác giả bản nhạc “Tristess” nổi danh bao thế kỷ.

Thời đó, nhạc Thính Phòng không còn dành cho người nhiều tiền nữa, mà ai có đủ tiền mua vé đều có thể đến nghe. Sau đó, lại xuất hiện những nhạc sĩ tài tử “Amateur” cũng chen vào thi thố tài năng.

Để nghe thêm các bài hát khác hãy truy cập vào trang của chúng tôi tại Nguyễn Đức Music Production Nhé!

 

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *